C̼ó̼ ̼b̼ầ̼u̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼t̼h̼ắ̼p̼ ̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼g̼i̼a̼ ̼t̼i̼ê̼n̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼n̼à̼y̼ ̼b̼à̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼m̼o̼n̼g̼ ̼e̼m̼ ̼t̼h̼ờ̼

Em vừa cưới xong mà đã xích mích với mẹ chồng rồi mọi người ạ. Bản thân em cũng muốn hòa hợp với mọi người cho vui vẻ, vậy nhưng bà không đón nhận đứa con dâu này thì mình cũng đáp lễ lại không cần mẹ chồng, vậy thôi.

Bọn em yêu nhau được hơn năm, lúc em có bầu hai đứa đưa nhau về xin cưới thì mẹ anh bảo:

“Chửa rồi à, con gái con đứa không biết giữ gìn để ễnh bụng ra rồi đến ăn vạ. Nhà này không có truyền thống chửa trước đâu”.

Có bầu trước cưới mẹ chồng không cho thắp hương gia tiên, sau này bà mất đừng mong em thờ

Cả bố người yêu khuyên mãi bà mới cho bọn em làm đám cưới nhưng kèm theo điều kiện:

“Tôi nói cho chị biết trước, chửa rồi thì đi cửa sau, đừng có vào cửa trước xúi quẩy nhà tôi ra”.

Mẹ chồng em thì làm kinh doanh, buôn bán, bà có tiền nhưng tính khắt khe không ai chịu nổi. Bà cấm hết bọn em làm cái nọ cái kia trong  lễ cưới, đến bố anh với mấy anh chị cũng phải ra mặt phản đối. Vậy nhưng bà có tiếng nói trong nhà, mọi người có không đồng ý thì sau vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của bà.

Có bầu trước cưới mẹ chồng không cho thắp hương gia tiên, sau này bà mất đừng mong em thờ

Đến hôm cưới mẹ chồng cho mở sẵn cổng sau để em vào, còn chú rể với đàng trai đàng gái đi từ cửa trước. Em tủi thân lắm nhưng nghĩ cho con và tương lai của mình sau này nên cố ngậm đắng nuốt cay vào từ cửa sau, đến bếp thì chồng đón lên nhà trên.

Vậy nhưng mẹ chồng bảo:

“Chửa trước nên bỏ qua đoạn thắp hương gia tiên, không có ai chấp nhận cho một đứa con dâu hư hỏng thắp hương cho mình cả”.

Lúc đó đang mặc áo cưới, lại tủi thân vì phải vào từ cửa sau, em tức quá bảo luôn:

“Mẹ đừng khắt khe với con quá, con hư hỏng ở chỗ nào. Con cũng không quan trọng được thắp hương gia tiên nhà mình đâu. Mẹ đã không công nhận con thì sau này càng nhàn”.

Có bầu trước cưới mẹ chồng không cho thắp hương gia tiên, sau này bà mất đừng mong em thờ

Mẹ chồng em trợn mắt lên hỏi:

“Chị nói thế là thế nào? Vừa mới về đã trả treo với tôi à”.

“Mẹ đã làm vậy thì con cũng chẳng thiết gì cả, sau này mẹ mất đừng mong con thờ cúng gì”.

Em nói thẳng với mẹ chồng vậy, trước mặt bao nhiêu người. Bà nghe xong giận lắm, cứ trợn mắt lên mắng con dâu hỗn láo, bà còn nói với mấy dì đang đưa dâu:

“Đấy mọi người xem, cái thứ con dâu chưa vào nhà chồng được 1 ngày đã muốn trèo lên đầu lên cổ tôi ngồi rồi có chấp nhận được không”.

Có bầu trước cưới mẹ chồng không cho thắp hương gia tiên, sau này bà mất đừng mong em thờ

Em chán quá chỉ biết ngồi khóc, cũng may là chồng với bố chồng và mấy anh chị hiểu tính bà ấy rồi nên cũng xúm vào động viên em. Chồng còn bảo:

“Thôi tính mẹ như vậy rồi, em cố gắng chịu đựng, nhường bà một tí. Rồi sau này ở lâu mẹ hiểu ra lại quý em như quý chị dâu thôi”.

Em thì xác định ngay từ đâu là không thể hòa hợp nổi với mẹ chồng rồi. Bà đã có thành kiến như vậy khó thay đổi cách suy nghĩ lắm. Đằng nào thì mọi thứ cũng bung bét hết nên em mặc kệ. Mẹ chồng quý con dâu thì sau này em thương lại, chăm sóc tận tụy, nhưng một khi bà đã không cần thì em cũng coi như không có mẹ chồng, vậy thôi.

Facebook Comments
Mai Trang

Mai Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!