Đ̼ư̼a̼ ̼v̼ợ̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ê̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼t̼r̼ọ̼,̼ ̼t̼ã̼ ̼b̼ỉ̼m̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼m̼à̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼r̼ồ̼i̼

Đ̼ư̼a̼ ̼v̼ợ̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ê̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼t̼r̼ọ̼,̼ ̼t̼ã̼ ̼b̼ỉ̼m̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼m̼à̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼r̼ồ̼i̼

Người ta đưa vợ đi đẻ thì được vui vẻ đón vợ con về, tôi đây đi về tay trắng. Cả 2 mẹ con cô ấy ra đi trong 1 ngày. Một mình tôi lếch thếch xách làn, lê thân về phòng trọ. Còn nỗi đau nào hơn thế nữa.

Tôi với vợ cưới nhau được 2 năm, cả hai đứa đều ở tỉnh xa về đây làm công nhân. Được thời gian ở dưới quê không có việc gì làm nên chúng tôi lại đưa nhau lên khu công nghiệp xin việc.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Hai vợ chồng thuê căn phòng trọ nhỏ để ở, lương tháng cũng gọi là đủ ăn đủ tiêu. Rồi vợ tôi có bầu, hai đứa vừa mừng vừa lo. Mừng vì sắp được lên chức bố mẹ cũng vui, lo vì đẻ con ra không biết có nhờ được ai chăm không mà còn đi làm nuôi con.

Từ lúc có bầu sức khỏe vợ tôi bình thường, ăn uống được, không đau ốm gì cả. Cô ấy vẫn đi làm ở công ty đến tháng thứ 8 mới nghỉ chờ đẻ. Hai vợ chồng đưa nhau đi mua đồ sơ sinh về để đây rồi. Vợ còn gấp sẵn nào là tã lót, quần áo trẻ con vào làn chờ đến ngày chuyển dạ là lên viện thôi.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Còn một tuần mới đến ngày dự sinh của vợ. Hôm đó tôi vẫn đi làm ca đêm mà đã vào trong xưởng thì không được mang theo điện thoại. Đến tận lúc sáng, tan ca mở máy ra thì thấy vợ gọi chục cuộc từ lúc 2h sáng. Tôi vội xuống lấy xe về thì thấy vợ đang nằm nhăn nhó ôm bụng, mồ hôi đầm đìa, sốt hầm hập. Cô ấy bảo thấy đau từ nửa đêm nhưng liều cố chờ trời sáng, đợi tôi về mới đưa đi đẻ.

Hai vợ chồng chẳng kịp ăn uống gì, đưa nhau lên viện luôn. Tôi cũng gọi cho bà nội bà ngoại thông báo tình hình của vợ, nhưng các bà đều ở xa không lên được. Một mình tôi ngồi chờ ngoài hành lang mà lòng nóng như lửa đốt. Đến lúc bác sỹ ra cho biết vợ tôi sinh khó, em bé bị ngạt từ trước lúc đưa lên viện rồi. Vợ tôi thì băng huyết nên tình hình hết sức nguy kịch. Lúc tôi vào thăm thì con không còn nữa, vợ hôn mê sâu, đến chiều thì cô ấy cũng bỏ đi theo con luôn.

Hình minh họa

Thật sự lúc nghe bác sỹ thông báo không thể cứu được cả mẹ với con tôi suy sụp lắm, cứ ngồi ở hành lang khóc như mưa vì bất lực. Vợ con tôi mất ở viện, quê thì xa, nhà trọ chật hẹp nên đành gửi hai mẹ con ở nhà lạnh mấy ngày để lo các thủ tục.

Hôm đó một mình tôi xách cái làn đi đẻ của vợ, lê thân về phòng trọ mà không còn chút sức lực nào nữa. Mới ngày trước vợ chồng còn đang háo hức đón chờ đứa con đầu tiên, dù khó khăn cũng cố gắng cày cuốc để nuôi con. Vậy nhưng cả hai mẹ con cứ thế bỏ tôi lại một mình đi không lời trăn trối gì cả.

Hình minh họa

Quê ở xa nên bố mẹ tôi và bên nhà vợ cũng thống nhất hỏa táng xong mới đưa tro cốt vợ con về hương khói. Vợ mất cũng được mấy tháng rồi, giờ tôi một mình thui thủi. Đồ đạc của vợ và những thứ cô ấy sắm cho con tôi vẫn còn để nguyên đây, chưa muốn bỏ đi cái gì cả. Nhớ vợ con đến thắt lòng.

Đọc thêm:V̼ỡ̼ ̼ố̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼d̼â̼u̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼x̼i̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼k̼í̼ ̼g̼i̼ấ̼y̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼b̼à̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼C̼h̼ư̼a̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼h̼o̼à̼n̼g̼ ̼đ̼ạ̼o̼,̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼x̼ấ̼u̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼á̼n̼h̼ ̼n̼ổ̼i̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼
Thấy con dâu vỡ ối mà mẹ chồng không cho đẻ, mẹ tôi vẫn nhất quyết đón tôi về mặc kệ thông gia không cho. Chồng tôi về, có trách mẹ nhưng cũng chẳng khá hơn

Mẹ chồng tôi tính bảo thủ, gia trưởng chẳng khác gì đàn ông. Chẳng những thế bà còn hoạnh họe, khó chịu, hằn học với tôi đủ điều. Nói thật chứ nếu biết mẹ chồng đối xử với mình như thế này thì tôi sẽ chẳng lấy anh đâu.

Lúc mới quen, anh nói rằng mẹ anh dễ tính lắm, tôi tiếp xúc một vài lần cũng tưởng như vậy. Cưới về rồi mới biết rằng bà chỉ đang giả nai mà thôi. Nhất là khi chồng tôi thường xuyên đi công tác suốt ngày, ở nhà chỉ có hai mẹ con, bà lại càng được thể quát nạt tôi.

Tới tháng sinh, tôi sốt ruột giục chồng về nhưng anh vẫn còn chưa xong công việc. (Ảnh minh họa)

Ngay cả khi tôi mang thai rồi mẹ chồng cũng chẳng thể đối xử với tôi tốt hơn. Bà lúc nào nặng lời:

– Cô đừng có mà ỉ lại vào cái thai để mà lười biếng, lên mặt với tôi.

Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày tôi đi khám thai về, mẹ chồng đứng chặn ngay ở cửa hất hàm:

– Con trai hay con gái?

– Con gái ạ!

Tôi trả lời một cách đầy dè dặt. Mẹ chồng khó chịu quay đi luôn, bà không hề mong đợi đứa cháu này. Tôi mặc kệ thái độ dửng dưng khó chịu ấy của mẹ chồng tôi, tôi chỉ cần anh đứng về phía tôi như thế là đủ. Chỉ có điều là chồng tôi cứ đi biền biệt suốt như vậy, thì đứng về phía tôi cũng hóa vô dụng. Tôi định sinh con xong sẽ ra ở riêng, chứ cứ chịu đựng mãi thế này chắc chẳng sống nổi với mẹ chồng mất thôi.

Hành động của mẹ chồng đối với con dâu đang vỡ ối là điều khó có thể chấp nhận. (Ảnh minh họa)

Tới tháng sinh, tôi sốt ruột giục chồng về nhưng anh vẫn còn chưa xong công việc. Thật sự lo lắng quá. Không ngờ tôi còn sinh sớm hơn dự định. Mẹ chồng theo tôi vào viện nhưng cứ mải gọi điện cho ai đó hỏi ngày giờ chứ chẳng quan tâm gì đến tôi cả. Tôi không sinh thường được, buộc phải sinh mổ. Chồng tôi không có ở đây, chỉ có mẹ chồng quyết định thế nhưng bà vẫn chần chừ không chịu kí giấy:

– Chưa được giờ hoàng đạo. Cô đã mang thai con gái rồi mà còn không đẻ vào giờ lành thì sẽ ảnh hưởng đến sự hưng thịnh của gia đình sau này.

Thấy tôi đau dữ quá, cửa mình cũng đã mở gần hết rồi rồi y tá và bác sĩ đã tự quyết định đưa tôi vào phòng mổ. (Ảnh minh họa)

Đau đẻ mà lại bị bắt phải chờ giờ lành. Bụng tôi đau không thể nào chịu đựng được nữa. Tôi năn nỉ cầu xin mẹ chồng nhưng và vẫn dửng dưng. Nhất là khi tôi lại vỡ ối mất rồi:

– Chưa được giờ hoàng đạo, đẻ ra sớm nhỡ nhà tôi có mệnh hệ gì cô gánh nổi không?

Mẹ chồng liên tục gào lên vào tai bắt tôi phải nhịn.  Tôi cầu xin các bác sĩ hay cứu lấy mình. Nhưng họ thấy khó xử vì không có chữ kí của gia đình. Thấy tôi đau dữ quá, cửa mình cũng đã mở gần hết rồi rồi y tá và bác sĩ đã tự quyết định đưa tôi vào phòng mổ. Cũng may mà mẹ con tôi được cứu. Bố mẹ tôi lúc này cũng kịp đến, mẹ tôi cứ khóc nức nở khi nghe bác sĩ kể sự tình.

Đau đẻ mà lại bị bắt phải chờ giờ lành. Bụng tôi đau không thể nào chịu đựng được nữa

Mặc kệ mẹ chồng mắng chửi, mẹ tôi vẫn nhất quyết đón tôi về nhà chăm sóc. Chồng tôi về, nghe hết chuyện, dù có trách mẹ chồng như dù sao thì bà cũng vẫn là mẹ của anh. Tôi thấy anh nói bà có vài câu thôi mà bà đã lăn ra ăn vạ, khóc lóc, làm ầm ĩ cả lên, còn dọa bỏ nhà đi nữa. Với lại giờ anh cãi lại mẹ, đi theo tôi, bà cũng chỉ có mình anh thôi, làm như vậy thiên hạ người dị nghị, coi làm sao được. Nhưng sống với người mẹ chồng không màng đến chuyện sống còn của cháu mình thì tôi còn cố gắng làm cái gì chứ. Chuyện hôn nhân này của mình, cho đến giờ phút này tôi thật sự không biết mình phải làm sao đây?

Facebook Comments
Mai Trang

Mai Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!