E̼m̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼1̼0̼0̼ ̼q̼u̼ả̼ ̼t̼r̼ứ̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ố̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼r̼ồ̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ă̼m̼,̼ ̼v̼ứ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ỡ̼ ̼t̼ứ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼

E̼m̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼1̼0̼0̼ ̼q̼u̼ả̼ ̼t̼r̼ứ̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ố̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼r̼ồ̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ă̼m̼,̼ ̼v̼ứ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ỡ̼ ̼t̼ứ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼

Mình đã quê rồi gặp phải mẹ chồng quê nữa càng khổ các chị ạ, chẳng hiểu bà nghĩ gì, mà đi cả 200 cây số lên xách được có hộp trứng, đã vậy đi xe còn bị dập vỡ nữa.

Em với chồng cũng yêu nhau được hai năm, mỗi đứa ở một quê nhưng xác định cả hai làm việc cả đời trên thành phố nên mới chấp nhận yêu. Được cái anh ấy cũng giỏi giang, chưa lấy vợ nhưng tự mua được chung cư ở trên này rồi, cưới xong bọn em không phải lo chuyện nhà cửa nữa.

Em thì bán hàng mỹ phẩm online chứ không thích đi làm thuê cho ai cả, vừa tự do thoải mái lại kiếm được tiền nên em ham lắm.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Còn trẻ nên em định kế hoạch mấy năm nữa mới sinh con. Vậy nhưng nhà chồng cứ giục mãi, mẹ anh còn suốt ngày gọi điện xuống gây áp lực, lúc nào cũng hỏi:

“Con đi khám chưa, xem có vấn đề gì không còn chạy chữa, chứ cưới 2 năm mà không có con là dở đấy”.

Em không muốn nói với bà là mình đi cấy que tránh thai rồi, nên chỉ ừ à cho xong chuyện. Cả chồng cũng giục nên em mới đi tháo que ra để sinh con, thả mấy tháng cũng mới bầu các chị ạ. Lúc đi siêu âm biết con là gái nhưng chưa thấy ai phàn nàn gì cả.

Từ lúc em bầu mẹ chồng nhiễu lắm, con dâu nghén ngẩm mà suốt ngày bà gọi điện hỏi:

“Con ăn chim câu hầm không mẹ gửi xuống nhé”.

Em bảo:

“Con không nuốt nổi đâu mẹ đừng gửi”.

“Bầu bí phải ăn uống vào mới có chất con ạ”.

Em mà bảo không cần gửi thì bà lại tự xách xuống, cứ chân thấp chân cao mang đồ từ quê ra, nghĩ mà nó chối.

E̼m̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼1̼0̼0̼ ̼q̼u̼ả̼ ̼t̼r̼ứ̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ố̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼r̼ồ̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ă̼m̼,̼ ̼v̼ứ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ỡ̼ ̼t̼ứ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼

Đến lúc em đẻ, mẹ chồng bị ốm không xuống luôn được nên bà ngoại chăm. Hôm ở viện về nhà rồi mới thấy mẹ chồng bảo xuống thăm con dâu đẻ, em bảo luôn với chồng:

“Thôi anh nói mẹ chẳng phải xuống đâu, có bà ngoại ở đây rồi cần gì bà nội nữa”.

“Thì bà thích xuống ngó mặt cháu có sao đâu”.

Em chẳng thích mẹ chồng xuống tí nào, cứ để mẹ đẻ chăm cho lành, thế nhưng chẳng lẽ lại nói thẳng là không mượn bà nội, lúc lại tự ái. Đến hôm sau mẹ chồng em vẫn bắt xe xuống, chiều thì tới nơi. Em định nằm trên phòng không xuống chào nhưng thấy mẹ chồng đến nên ra xem bà mang những gì.

Thấy con dâu, mẹ chồng bảo:

“Khỏe ít nào chưa con, cứ nằm nghỉ ngơi đi. Đây mẹ mang 100 quả trứng xuống để con ăn dần”.

E̼m̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼1̼0̼0̼ ̼q̼u̼ả̼ ̼t̼r̼ứ̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ố̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼r̼ồ̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ă̼m̼,̼ ̼v̼ứ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ỡ̼ ̼t̼ứ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼

Gớm mang cái gì chẳng mang lại xách 100 quả trứng xuống, em đẻ ở thành phố cái gì chẳng có mà bà phải tha lôi trứng từ quê ra. Cứ tưởng mẹ chồng cho vài triệu con dâu còn đáng nói chứ đây chẳng cho xu nào ngoài trăm quả trứng này, em thấy rõ là bôi bác. Đã vậy lúc mở thùng ra trứng thì còn được lành  lặn đâu, bà đi xe xa người ta vùi dập cho nát cả nửa thùng. Em sợ bẩn nhà, hôi hám nên mới bảo:

“Thôi thôi vỡ rồi, mẹ mang vứt hết vào thùng rác đi cho đỡ tanh nhà”.

Em nói thế rồi mà bà vẫn lúi húi mặt mấy quả trứng nứt vỏ, với còn lành bỏ ra rổ, quê kinh khủng luôn, như em là tống hết vào sọt rác rồi, nghĩ đến đã thấy ớn. Giờ bà vẫn ở đây bế cháu chưa chịu về, chẳng biết khi nào em mới được thoải mái một tí đây.

M̼ẹ̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ế̼c̼h̼ ̼n̼h̼á̼c̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼5̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼p̼

Bố mẹ em ở quê nghèo lắm, ông bà sinh tận 6 người con. Các anh chị đều có gia đình ở quê nhưng ai cũng khó khăn hết. Mỗi mình em từ bé được đi học nên thoát ly.

Mỗi lần nghĩ đến cảnh nghèo túng hồi còn nhỏ mà em chỉ muốn quên nó đi. Bởi vậy nên em luôn tự nhủ sau mình phải kiếm ai có điều kiện một chút mới cưới cho đỡ khổ. Các chị gái ở quê lấy chồng đã nghèo rồi, con cái còn nheo nhóc, lắm lúc con ốm không có tiền đi viện tội lắm.

M̼ẹ̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ế̼c̼h̼ ̼n̼h̼á̼c̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼5̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼p̼

Cũng may em lấy chồng thành phố. Mấy năm đầu còn sống chung với bố mẹ chồng nhưng hồi đầu năm ông bà cho tiền bọn em mua đất làm nhà nên được ra ở riêng.

Hai đứa cũng tính cố làm cái nhà 5 tầng khang trang lên rồi khi nào bố mẹ chồng muốn đến chơi thì tùy ông bà.

Tủi thân nhất là đằng ngoại em nghèo chẳng có gì cho con gái hết. Thỉnh thoảng mẹ nuôi được con gà, con vịt thì xách lên thăm cháu thôi. Mỗi lần mẹ lên em lại thấy thương bà đến thắt ruột mà chẳng giúp được gì vì em phụ thuộc nhà chồng nhiều thứ. Em mà cho bố mẹ đẻ rồi sau này mang tiếng ra.

M̼ẹ̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ế̼c̼h̼ ̼n̼h̼á̼c̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼5̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼p̼

Nhà chồng em sống khác với người ở quê, nhiều lúc bố mẹ ngồi với thông gia không hợp hoàn cảnh nên khó nói chuyện lắm. Nhà bố mẹ chồng em sang xịn bao nhiêu thì mẹ đẻ lại quê và lép vế bấy nhiêu.

Đợt này bọn em làm 30 mâm tân gia mời anh em họ hàng với bạn bè của hai vợ chồng đến chia vui. Trước ngày về nhà mới em cũng gọi cho mẹ bảo qua:

“Ngày mai nhà con ăn tân gia, bố mẹ có lên chơi được thì lên nhé”.

Em nói thế nhưng nghĩ chắc gì mẹ đã lên được. Bà hay bị say xe, đường xá lại xa xôi.

M̼ẹ̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ế̼c̼h̼ ̼n̼h̼á̼c̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼5̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼p̼

Buổi sáng em cũng bận tối mắt tối mũi mãi đến 11 giờ trưa thì thấy mẹ chồng vào hỏi:

“Ơ con mời cả bà thông gia à, bà lên rồi kia kìa”.

Nhìn sắc mặt mẹ chồng có vẻ không vui nên em vội chạy ra xem. Ôi lúc đấy bao nhiêu khách đang đến mà mẹ em ăn mặc nhếc nhác xách theo cái bao tải đen xì, nước măng với tiết nhỏ tong tỏng xuống nền nhà.

Em ngại quá vội bảo:

“Sao mẹ lên mà không nói với con?”

“Mẹ sợ mày bận, lần trước ghi địa chỉ rồi cứ đưa xe ôm họ cho tận nơi con ạ”.

Thấy mẹ chân đi đôi tông đứt quai phải buộc dây mà em ngượng hết cả người. Khách khứa ai cũng quần là áo lượt,  sang xịn mà nhìn mẹ em thì đến là tội. Ngại quá em vội đưa mẹ vào bếp để bà ngồi ăn cơm một mình dưới đó.

M̼ẹ̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼n̼h̼ế̼c̼h̼ ̼n̼h̼á̼c̼ ̼x̼á̼c̼h̼ ̼5̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼p̼

Mẹ em thì cũng đơn giản thôi nên bà chẳng để ý mấy chuyện vặt vãnh đâu. Có khi cho bà lên trên nhà ăn cỗ với mọi người còn ngượng ấy chứ. Em thì chỉ ngại với nhà chồng thôi, bố mẹ bên này ai cũng váy áo bóng lộn, nhìn thông gia như vậy chắc ông bà cũng ngại không muốn tiếp. Lấy chồng giàu nhiều lúc khổ thế đấy các chị ạ. May hôm sau mẹ em đòi về luôn chứ ở đây lâu em lại khó xử với nhà chồng.

Facebook Comments
Thuy Hang

Thuy Hang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!